Chúng ta ở cạnh nhau mỗi ngày, nhưng lại thiếu một thứ quan trọng nhất – những lời yêu thương.
Cha mẹ bận rộn để “cho con mọi thứ”, nhưng quên nói một câu “Mẹ tự hào về con.”
Con cái đôi khi cũng quên nói “Con cảm ơn bố mẹ.”
Vợ chồng sống cùng nhau, nhưng ngày càng ít đi những lời “Anh thương em”, “Cảm ơn vì anh vẫn ở đây.”
Không phải vì ta không yêu, mà vì ta ngại nói ra.
Ta sợ bị chê là “sến”, “làm màu”, mà không biết rằng —
chính những lời yêu thương giản dị ấy có thể làm một tâm hồn reo vui.
Một câu khen đúng lúc có thể giúp ai đó tin lại vào chính mình.
Một lời cảm ơn có thể khiến người khác thấy họ có giá trị.
Một lời nói nhẹ nhàng có thể hóa giải cả một ngày mệt mỏi.
Người Hy Lạp xưa nói:
“Lời khen là âm thanh ngọt ngào nhất trong vũ trụ.”
Và thật vậy – lời ái ngữ chính là dòng sữa nuôi lớn lòng tự trọng.
Với người trẻ, điều này còn quan trọng hơn. Vì nếu bạn lớn lên trong thiếu thốn lời yêu thương, bạn sẽ thấy việc nói “Cảm ơn”, “Xin lỗi” hay “Tớ quý cậu” trở nên ngượng ngùng.
Nhưng đó chỉ là vì bạn chưa quen nói ra bằng ngôn ngữ của trái tim.
Hãy bắt đầu tập – từng chút một.
Không cần lời hoa mỹ, chỉ cần thật lòng và đúng lúc.
Khi bạn nói “Bố ơi, con thương bố.”
hay “Cậu làm tốt lắm, cố lên nhé.”
bạn đang không chỉ làm người khác vui,
mà còn đang dạy trái tim mình biết cách yêu thương đúng cách.