Thấu cảm không phải là “cố hiểu cho kịp”, không phải là tìm lời khuyên hay cách giải quyết.
Thấu cảm là nghệ thuật hiện diện đủ lâu và đủ sâu, để thế giới bên trong của người kia được thở ra một cách an toàn.
Đó là khi ta tạm gác lại mọi kết luận, bỏ xuống mong muốn “mình đúng”, và bước vào câu chuyện của họ với sự dịu dàng.
Khi ta nhìn bằng mắt của họ, nghe bằng những gì họ nghe, và cảm được nỗi đau – hay niềm vui – đang rung lên trong họ.
Ta không còn đứng ở ngoài để đánh giá nữa…ta đi cùng họ.
Điều đẹp nhất là:
mỗi khi ta hiểu được nỗi đau của người khác,
một phần nỗi đau trong chính mình cũng được nhìn thấy – và được chữa lành.